Bạn đang xem: Trang chủ » Tin Hội đồng hương Thái Bình tại CHLB Đức » Tin tức Hội » NHỚ NGUYỄN XUÂN PHƯỚC, Tùy bút của Nguyễn Thiện Tường

Tin tức Hội

NHỚ NGUYỄN XUÂN PHƯỚC, Tùy bút của Nguyễn Thiện Tường

Ngày đăng: 27/04/2016 In trang
Mùa đông lạnh lẽo nơi đất khách, nhớ quê nhà, cũng chợt nhớ những người bạn tuổi trẻ, một thời viết văn, làm báo như Huỳnh Như Phương, Nguyễn Đăng Trình , Bùi Văn Cang, Dương Thành Vinh ... và cũng nhớ nhiều đến Nguyễn Xuân Phước, người bạn đã mãi mãi đi xa . Nhân đây có mấy dòng hoài niệm về bạn thay lời tiễn đưa muộn màng.

Sông Trà khúc Quảng Ngãi, hình minh họa nguồn Internet

Có lẽ tôi là người có uy tín lớn với chị Thanh nên mỗi lần về Quảng Ngãi lại được Nguyễn Xuân Phước xem như người “giải phóng” cho anh, bởi vì tôi có thể đưa anh ra khỏi nhà vào bất cứ lúc nào. Tôi viết vậy để chúng ta thấy một Nguyễn Xuân Phước hết sức hiền lành, ngay cả sinh hoạt của mình cũng do bạn bè, vợ con định đoạt.

Tuy nhiên, nói vậy nhưng không phải vậy!? Tôi và Nguyễn Xuân Phước thân nhau từ rất lâu, từ khi còn ở Thi văn đoàn “Áo trắng” từ đầu những năm 70 ở thế kỉ trước và sau đó cùng học ở Văn khoa Sài Gòn (anh học trước tôi một năm). Cũng có thể nói giữa anh và tôi cùng những người bạn khác, thơ văn đã chan hòa trong cuộc sống, nhưng giữa tôi và Nguyễn Xuân Phước vẫn có một khoảng cách nào đó. Anh quá mơ mộng chăng, anh quá buông thả cuộc đời chăng. Tôi đã không thể tìm thấy câu trả lời?

Những tháng ngày sau tháng 4/1975, khi về ở Quảng Ngãi để chờ ra Hà Nội học tôi đã chợt nghĩ phải “cải tạo” Nguyễn Xuân Phước. Quả thật lúc đó tôi muốn Nguyễn Xuân Phước có một cách nhìn mới mẻ hơn về những tốt đẹp của cuộc cách mạng, những con người mới. Tôi muốn Nguyễn Xuân Phước làm quen, tiếp xúc với những người đã để lại những ấn tượng hết sức sâu sắc lên tuổi tuổi thơ của tôi, để sau này tôi luôn có thiên hướng về cách mạng. Đó là các chú Khương Thế Hưng (được biêt đến sau này với nhân vật M. trong Nhật ký Đặng Thùy Trâm) và chú Thái Nguyên Chung (tức nhà văn Nguyễn Chí Trung). Nhưng lúc đó tôi chỉ gặp lại chú Khương Thế Hưng. Tôi và chú Hưng đã trò chuyện với Nguyễn Xuân Phước rất nhiều, những câu chuyện đời thường, thơ văn (không hề cường điệu) và những sinh hoạt cũng rất đời thường như cùng đi ăn don ở Nghĩa Hiệp, Tư Nghĩa… Nhưng qua mấy tháng ở Quảng Ngãi, Nguyễn Xuân Phước vẫn như người mộng du, hờ hững trước những biến đổi xung quanh.

Cho đến bây giờ, ngẫm lại tôi mới biết mình đã lầm, rất lầm. Nguyễn Xuân Phước không “hiền”.  Cuộc đời Nguyễn Xuân Phước không do vợ con, không do bạn bè quyết định. Cuộc đời Nguyễn Xuân Phước không thể do ai định đoạt.
Bạn bè, vợ con, thế giới phù du chỉ là nơi anh “thỏng tay vào chợ” như một thiền sư. Thế giới mà anh vươn tới, thế giới mà anh đắm chìm chính là thơ ca.

Thơ ca đã định đoạt cuộc đời anh.

Và giờ đây ở cõi vĩnh hằng mong Nguyễn Xuân Phước cũng sẽ vĩnh hằng như thơ ca vậy!

 

Cộng hòa Liên bang Đức 2015.

Nguyễn Thiện Tường

Tin mới ...
Tin cũ hơn ...

Đánh giá của bạn

Tên của bạn
Đánh giá
Mã bảo vệ

Hiện có 0 đánh giá

Giới thiệu

"NSƯT Đình Cương tự hào rằng niềm đam mê ấy không chỉ được truyền đến các thế hệ học trò, mà con trai Đình Tân cũng đã kế thừa đam mê với những...

Album ảnh, Đại Hội VIII - Hội đồng hương Thái Bình CHLB Đức, Berlin 16.05.2016

Thanh niên & Sinh viên Thái bình

Hát xẩm - Hồng Tươi - Hoàng Thị Dư - Xuân Phương - Trà Giang

Tỷ giá - Thời tiết

Tỷ giá

Thông tin thời tiết

   

Back To Top